Thủy sản Việt Nam 60 năm trưởng thành, phát triển và hội nhập     |     Lễ kỷ niệm 60 năm ngày truyền thống ngành Thủy sản được tổ chức tại Quảng Ninh và truyền hình trực tiếp trên kênh VTV2 từ 20h00 – 21h30 ngày 31/3/2019

Các quy về định đánh bắt và ô nhiễm không giúp loài san hô chống chịu được với biến đổi khí hậu (12-03-2019)

Một nghiên cứu mới từ Đại học Bắc Carolina chỉ ra rằng việc bảo vệ các rạn san hô khỏi các tác động từ đánh bắt và ô nhiễm không giúp cho quần thể san hô chống chịu được với biến đổi khí hậu. Nghiên cứu cũng kết luận rằng sự nóng lên của đại dương là nguyên nhân chính dẫn đến sự suy giảm toàn cầu của rạn san hô và giải pháp hiệu quả duy nhất là ngay lập tức giảm mạnh lượng khí thải nhà kính.
Các quy về định đánh bắt và ô nhiễm không giúp loài san hô chống chịu được với biến đổi khí hậu
Ảnh minh họa

Nghiên cứu mới được công bố trên Tạp chí Khoa học Biển cho thấy các rạn san hô ở các khu vực có quy định về đánh bắt và ô nhiễm có mức độ suy giảm tương tự như các rạn san hô ở các khu vực không được bảo vệ, thêm vào các bằng chứng ngày càng tang rằng các nỗ lực phục hồi, như ban hành các quy định về đánh bắt và ô nhiễm, không mang lại hiệu quả cho các rạn san hô. Phát hiện này có ý nghĩa quan trọng đối với cách bảo vệ các rạn san hô và phân bổ tốt nhất các nguồn lực khan hiếm cho bảo tồn biển.

Sự nóng lên của đại dương đang tàn phá các rạn san hô trên khắp thế giới. Khoảng 75% san hô sống trên các rạn san hô của vùng Caribbe và nam Florida đã bị chết do nước biển ấm lên trong 30 đến 40 năm qua. Rạn san hô Great Barrier của Úc đã bị ảnh hưởng bởi nhiệt độ khắc nghiệt và tẩy trắng hàng loạt vào năm 2016 và 2017, quét sạch khoảng một nửa số san hô còn lại trên khu vực phía bắc của Rạn san hô Great Barrier.

San hô tạo dựng nên các rạn san hô trong hàng ngàn năm qua nhờ sự tích tụ chậm của các bộ xương và môi trường sống rạn san hô của chúng bị chiếm giữ bởi hàng triệu loài khác, bao gồm cá mú, cá mập và rùa biển. Ngoài việc hỗ trợ du lịch và nghề cá, các rạn san hô bảo vệ các cộng đồng ven biển khỏi các trận bão bằng cách làm vật đệm cho bờ biển tránh sóng. Khi san hô chết, các ích lợi có giá trị này bị mất đi.

Phản ứng phổ biến nhất đối với sự suy giảm san hô của các nhà hoạch định chính sách và các nhà quản lý rạn san hô là cấm đánh bắt cá dựa trên niềm tin rằng việc đánh bắt gián tiếp làm trầm trọng thêm tình trạng nóng lên đại dương bằng cách cho phép rong biển phát triển lấn át san hô. Cách tiếp cận, được gọi là khả năng phục hồi được quản lý, giả định rằng các mối đe dọa đối với các loài và hệ sinh thái được tích lũy và bằng cách giảm thiểu càng nhiều mối đe dọa càng tốt, chúng ta có thể làm cho các hệ sinh thái có khả năng chống chịu biến đổi khí hậu, dịch bệnh và các mối đe dọa khác.

Các tác giả của nghiên cứu, dẫn đầu bởi John Bruno, một nhà sinh thái biển thuộc Đại học Khoa học và Nghệ thuật tại Đại học Bắc Carolina, đã thực hiện đánh giá định lượng 18 nghiên cứu đã thử nghiệm thực địa tính hiệu quả của phương pháp phục hồi được quản lý. Không nghiên cứu nào cho thấy rằng phương pháp này có hiệu quả. Việc bảo vệ các rạn san hô bên trong Khu bảo tồn biển khỏi đánh bắt cá và ô nhiễm không làm giảm lượng san hô bị giết bởi nhiệt độ khắc nghiệt hoặc giúp quần thể san hô phục hồi nhanh chóng khỏi bệnh san hô, tẩy trắng và bão lớn.

Bruno cho biết: “Khả năng phục hồi được quản lý là cách tiếp cận để cứu các rạn san hô được ưa chuộng bởi nhiều nhà khoa học, tổ chức phi chính phủ và các cơ quan chính phủ, vì vậy thật đáng ngạc nhiên là phương pháp này không mang lại hiệu quả. Tuy nhiên, khoa học đã rõ ràng: các biện pháp hạn chế đánh bắt, trong khi có lợi cho các loài bị khai thác quá mức, không giúp rạn san hô chống chịu với sự nóng lên của đại dương do con người gây ra”.

18 nghiên cứu riêng lẻ đã đo lường hiệu quả của khả năng phục hồi được quản lý bằng cách so sánh ảnh hưởng của các rối loạn quy mô lớn, như các sự kiện tẩy trắng hàng loạt, các cơn bão lớn và dịch bệnh trên vùng san hô bên trong Khu bảo tồn biển so với các rạn san hô không được bảo vệ. Nhiều nghiên cứu cũng đo tốc độ phục hồi dân số san hô sau bão. Sự suy giảm độ che phủ của san hô được đo trực tiếp, thông qua các cuộc khảo sát lặn, trước và định kỳ sau các xáo trộn quy mô lớn. Nhìn chung, phân tích tổng hợp bao gồm dữ liệu từ 66 rạn san hô được bảo vệ và 89 rạn san hô không được bảo vệ từ 15 quốc gia trên thế giới.

Nghiên cứu cũng đánh giá bằng chứng cho các nguyên nhân giả định khác nhau cho sự suy giảm san hô. Đối với nhiều rạn san hô, nguyên nhân bao gồm đánh bắt quá mức, rong biển và ô nhiễm, bằng chứng là tối thiểu hoặc không chắc chắn. Ngược lại, các tác giả nhận thấy rằng một bằng chứng áp đảo cho thấy sự nóng lên của đại dương là nguyên nhân chính gây ra hiện tượng san hô chết hàng loạt trên khắp thế giới.

HNN (Theo sciencedaily)

Ý kiến bạn đọc

Tin khác